Thứ Sáu, ngày 16 tháng 3 năm 2012

MƯỜI MỘT LÝ DO ĐỂ THAY ĐỔI THỂ CHẾ CHÍNH TRỊ MỘT ĐẢNG CẦM QUYỀN Ở VIỆT NAM (phần 8 – tham nhũng)


Lời dẫn: Cần phải xác định rằng, ban đầu ĐCSVN do ông Trịnh Đình Cửu – một nhà cựu lãnh đạo của tổ chức Đông Dương Cộng Sản Đảng, làm lãnh đạo – là một tập hợp đại đa số những người yêu nước chân chính. Và thời kỳ trước ngày thành lập ĐCSVN (3/2/1930) các tổ chức đảng Cộng Sản như: Đông Dương Cộng Sản Liên Đoàn, An Nam Cộng Sản Đảng, và Đông Dương Cộng Sản Đảng, đều do người Việt chủ trương theo chủ nghĩa Cộng Sản thuần chất Việt Nam. Nhưng với sự xuất hiện của ông Hồ Chí Minh, hướng đi của ĐCSVN đã rẽ sang một con đường khác.  Đó là lý do bao quát và khởi thủy, khiến người Việt Nam nhất định phải tiến hành thay đổi thể chế chính trị 1 đảng cầm quyền ở Việt Nam.


Lý do thứ 8: ĐCSVN thực ra là một tổ chức tham nhũng từ cấp trung ương đến địa phương.


Ai cũng biết tham nhũng có mặt ở nhiều nơi, nhiều nước trên thế giới. Nhưng nó thực sự đã trở thành đại quốc nạn của Việt Nam nhiều năm qua. Chính bộ máy thông tin báo chí của chế độ cũng phải công khai thừa nhận điều này. Hàng ngày người ta vẫn nghe các cán bộ cao cấp của ĐCSVN kêu gọi chống tham nhũng, minh bạch tài sản cá nhân cán bộ. Nhưng trên thực tế họ không để ngỏ một kẽ hở nào để nhân dân có thể tham gia chống tham nhũng. Tại sao lại có chuyện phi lý đó? Bởi vì ĐCSVN chỉ hô hào suông nhằm lừa bịp đại chúng, chứ không có ý định chống tham nhũng thật. Vì tham nhũng chỉ rơi vào cán bộ công quyền. Mà cán bộ công quyền thì 100% là đảng viên ĐCSVN. Nếu chống tham nhũng nghiêm túc thì chẳng lẽ họ lại đi chống lại chính bản thân mình?

Tham nhũng, móc ngoặc, là đặc trưng Xã Hội Chủ Nghĩa

Ngày 1/12/2011 tổ chức Minh Bạch Quốc Tế vừa cho ra công bố Bảng xếp hạng về tham nhũng trên toàn thế giới. Trong đó họ công bố kết quả điều tra tại Việt Nam cho thấy, tại các thành phố có tới 40% người dân phải đút lót để có được dịch vụ cho mình hoặc người thân. Theo bảng tổng sắp của tổ chức này thì Việt Nam đang đứng thứ 112 trong số 183 nước trên thế giới. Nhưng trên thực tế tổ chức Minh Bạch Quốc Tế cũng chỉ căn cứ vào những “số liệu nổi” do chính chế độ chính trị do ĐCSVN lãnh đạo, cung cấp. Phần chìm của tảng băng nổi tham nhũng tại Việt Nam mới thể hiện đúng bản chất vấn đề.

Tại sao nạn tham nhũng lại tiếp tục hoành hành ở Việt Nam với quy mô và mức độ ngày một tinh vi và trầm trọng hơn? Nguyên nhân chính là sự bất cập của thể chế chính trị cầm quyền. Chính cơ chế và sự lỏng lẻo của hệ thống pháp luật tạo ra tham nhũng, cơ chế dọn đường cho tham nhũngNhững thiếu hụt, bất cập của cơ chế, của chính sách vĩ mô, đã tạo ra những “khoảng trời” để cho những hành vi thao túng kinh tế, thao túng chính trị thỏa sức tung hoành. Đơn cử ví như sự thiếu chặt chẽ trong tổ chức, quản lý, giám sát việc chấp hành luật thuế, hay các hoạt động cấp phép như cấp các giấy phép nhập khẩu, xuất khẩu. Bên cạnh đó, việc quy hoạch đất đai và việc cán bộ công quyền cố tình hiểu sai, làm sai luật đất đai, dẫn đến việc quy hoạch lại đất đai bị chồng chéo, các dự án ma, dự án treo không quan tâm gì đến quyền lợi của đại chúng nhân dân...

Tất cả các hành vi tham nhũng trục lợi từ đối tượng thứ 2 đều do cơ chế “xin cho” mà ra. Trong đó việc thu các khoản phí và lệ phí, nói chung là tham nhũng về kinh tế, hoặc tham nhũng về quyền lực (mua quan bán chức - mục đích cuối cùng cũng là kinh tế), tựu chung đều dẫn đến việc tiền bạc chảy vào túi một số cá nhân có quyền lực trong ĐCSVN từ cấp xã phường đến trung ương.

Hiện nay nạn “rút ruột thuế” đang có chiều hướng gia tăng, và rất khó kiểm soát. Ai cũng biết thuế là nguồn thu chủ yếu của quốc gia. Nhưng nếu như doanh nghiệp chịu thuế (hoặc rộng hơn là người nộp thuế), câu kết với cơ quan thuế thì nhà nước khó có thể giám sát và kịp thời phát hiện. Theo cách “làm” này, thay vì người chịu thuế phải nộp cho nhà nước 100% số tiền thì họ chấp nhận chi cho các cá nhân có quyền trong ngành thuế khoảng 10 đến 20%, và nộp ngân sách một khoản chỉ khoảng 30% nữa. Như vậy nhà nước sẽ thất thu thuế khoảng 40 đến 50%.

Một dạng tham nhũng khác, đã nhắc sơ qua ở trên, đó là tham nhũng dựa vào việc mua quan bán chức. Những kẻ phải bỏ tiền ra mua chức sẽ coi đây là một vụ đầu tư. Họ sẽ phải làm trái, vơ vét thật nhiều hòng bù đắp vào những khoản tiền ban đầu họ đã bỏ ra để mua chức vụ. Căn bệnh này có tính dây chuyền từ thấp lên cao, và tác động cực mạnh đến đời sống toàn xã hội.

Hiện nay nạn tham nhũng có tổ chức, theo ê kíp đang thịnh hành nhất. Những người có quyền khuynh loát (cỡ như thủ tướng, bộ trưởng) đang công khai tạo thế lực vây cánh cho gia đình hệt như cung cách gia đình trị của thời phong kiến. Việc làm này đang đưa đất nước Việt Nam rơi vào tình trạng kinh tế nhà nước rơi vào tay các tập đoàn gia đình, đan xen vào đó là những "tập đoàn" gia đình trị về chính trị (ví dụ ông Nông Đức Mạnh làm tổng bí thư thì cất nhắc con trai là Nông Quốc Tuấn lên bí thư tỉnh ủy. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thì dựng con gái lên chi phối và điều hành các tập đoàn kinh tế, con trai lên làm thứ trưởng Bộ xây dựng, người khác thì nắm Đoàn thanh niên vv…).


Nếu như tiến hành một cuộc khảo sát toàn quốc, kể từ những đảng viên ĐCSVN làm đội trưởng, đến kế toán các đội sản xuất tại các nông lâm trường, và các trưởng thôn trưởng ấp (vùng đồng bằng) thì họ đã là những người "có máu mặt" về tài sản. Nếu là ở cấp phường xã thì chủ tịch xã hay trưởng phòng tài chính cấp phường xã thực sự đã là những người giàu nổi bật so với nhân dân lao động. Ở các cấp cao hơn như huyện, quận, sở, và các công ty nhà nước, thì các cán bộ lãnh đạo và quản lý tài chính, đều là các tỉ phú (có nhiều tỉ tiền Việt). Đối với cấp tỉnh và tương đương thì cứ theo cấp số mà nhân lên, cán bộ đầu tỉnh và các bộ ngành, tất cả đều là đại gia, triệu phú tiền Dollars Mỹ. Tiền đó ở đâu ra, nếu không là do tham nhũng?


Một bằng chứng hùng hồn về chuyện nhiều cán bộ ĐCSVN giàu có bất minh đến độ thừa tiền đầu tư mua hàng trăm biệt thự "triệu Đô" ở các trung tâm đô thị như Hà Nội, Sài Gòn, rồi bỏ hoang cho cỏ mọc. Theo thông tin từ đại diện bán hàng của một doanh nghiệp bất động sản lớn, sở hữu nhiều dự án đô thị hoành tráng tại phía Tây Hà Nội khẳng định: có đến 60-70% lượng biệt thự tại các khu đô thị mới thuộc sở hữu của quan chức nhiều cấp, ngành. Chỉ có từ 30-40% số biệt thự còn lại thuộc sở hữu của các tổng giám đốc hoặc các doanh nhân ở Hà Nội hay từ nhiều địa phương có tiền mua gom...

Hiện trạng trên sẽ đưa đất nước Việt Nam đến đâu? Đó là thảm trạng tham nhũng không thể kiểm soát, không thể thanh tra, kiểm tra, vì các đối tượng thanh kiểm tra đều cùng một tập đoàn gia đình. Đồng thời với “tiêu chí gia đình” thì nhân tài ngoài xã hội đương nhiên không được trọng dụng, đất nước cứ như vậy mà đi xuống, còn hầu bao không đáy của những kẻ tham nhũng thì ngày một phình to. Một ngày không xa, với nạn tham nhũng bòn rút của công, chiếm đoạt của dân, tràn lan vô tội vạ như hiện nay, đất nước Việt Nam sẽ khánh kiệt, vỡ nợ, và thế hệ con cháu chúng ta sẽ lãnh nhận hậu quả đau đớn đó chứ không phải ai khác!



Lê Nguyên Hồng

*Sẽ phổ biến trọn vẹn 12 phần của bài viết này vào lúc 5h sáng các ngày từ 4 -6 -8 ...đến ngày 22/3/2012 trên trang blog Công Dân.  

Mục lục 12 phần của bài "MƯỜI MỘT LÝ DO ĐỂ THAY ĐỔI THỂ CHẾ CHÍNH TRỊ MỘT ĐẢNG CẦM QUYỀN Ở VIỆT NAM":

(phần 1 – tay sai)(phần 2 – tiếm quyền)(phần 3 – lừa dối); (phần 4 – bán nước); (phần 5 - vô ơn); (phần 6 - nhân tài thui chột); (phần 7 - kẻ dốt nắm quyền); (phần 8 - tham nhũng); (phần 9 - không tự do dân chủ); (phần 10 - mất cắp); (phần 11 - ốc mượn hồn); (phần 12 - kết).